Dàn ý cảm nhận của em về số phận của người dân thuộc địa trong Thuế Máu lớp 8 hay nhất

Dàn ý cảm nhận của em về số phận của người dân thuộc địa trong Thuế Máu lớp 8 hay nhất

Dàn ý số 1

I. Mở bài: Giới thiệu văn bản và chủ đề cần phân tích.
II. Thân bài:

a. Số phận của người dân thuộc địa trong "Chiến tranh và người bản xứ":
- Trước chiến tranh người dân An Nam, những kẻ da đen bẩn thỉu, chỉ xứng đáng "kéo xe tay và ăn đòn của các quan cai trị".
- Sau khi chiến tranh xảy ra bỗng được tôn làm những "đứa con yêu", những người "bạn hiền", thậm chí được ban cả cái danh hiệu "chiến sĩ bảo vệ công lý và tự do".
= > Trở thành những vật hy sinh, những lá chắn xương thịt trong các trận chiến ác liệt sắp tới.
- Hậu quả tồi tệ của cái vinh dự trời ơi mà các quan cai trị ban cho:
+ "họ phải đột ngột xa lìa vợ con, rời bỏ mảnh ruộng hoặc đàn cừu của họ để vượt đại dương, phơi thây trên các bãi chiến trường châu u".
+ Chịu vong mạng trong những trò thử nghiệm phóng ngư lôi và "vinh dự" được "xuống đáy biển bảo vệ tổ quốc của những loài thủy quái",...
+ Những con người ở lại mang tiếng làm "hậu phương" vững chắc phục vụ chiến đấu, cũng không thoát khỏi số phận bi thảm, khi phải chịu cái chết đau đớn khi làm việc đến kiệt sức trong các xưởng chế tạo thuốc súng, hít vào biết bao nhiêu hơi độc, rồi cuối cùng chết đi vì bệnh tật ung thư phổi.
- Giọng điệu mỉa mai, châm biếm, trào phúng đặc sắc cùng với những mỹ từ dành cho bọn đế quốc tàn độc đã làm nổi bật được chủ đề của cả đoạn trích, kết hợp với những số liệu rõ ràng cụ thể rằng "tổng cộng có 70 vạn người bản xứ đã đặt chân lên đất Pháp; và trong số ấy tám vạn người đã không còn được trông thấy mặt trời trên quê hương mình nữa" càng gia tăng thêm ấn tượng đối với độc giả về số phận bi thảm của những người lính bất đắc dĩ xuất thân từ các thuộc địa.

b. Số phận của những người dân thuộc địa trong "Chế độ lính tình nguyện":
- Những con người vốn được xem là "bạn hiền", "đứa con yêu" lại bị "lùng ráp", bắt trói, nhốt vào các trại lính tập trung như kẻ tù.
- Những vị "chúa tỉnh" cũng nhân cơ hội này mà vòi vĩnh làm tiền.
- Người dân bản xứ đã tự tìm cho mình những giải pháp để cứu thoát bản thân từ việc liều lĩnh bỏ trốn, hay đến cả việc dây vào người những căn bệnh nặng nhất như đau mắt toét mủ bằng cách tự xát vào mắt những chất độc hại như vôi sống hay mủ bệnh lậu.

c. Số phận của những con người "tình nguyện" lên chiến trường và may mắn sống sót trở về:
- Họ lập tức bị những kẻ cầm quyền đá về vị trí của những kẻ An Nam, da đen bẩn thỉu, tiếp tục kéo xe và chịu đòn roi như những nô lệ, còn những lời hứa hẹn hoa mỹ gì đó lại dường như biến mất tựa một "phép lạ".
- Những người lính chiến thắng trở về đã được hưởng một chế độ đãi ngộ đặc biệt khi bị lột hết của cải, quần áo, bị đối xử như giống heo bò, và bị đánh đập như những loài súc vật.
III. Kết bài: Nêu cảm nhận chung.

 

Dàn ý số 2

I. Mở bài:
- Giới thiệu tác giả Nguyễn Ái Quốc và hoàn cảnh ra đời của Bản án chế độ thực dân.
- Giới thiệu trích đoạn Thuế máu thuộc chương 1 của tác phẩm, trong đó phần I mang tên "Chiến tranh va Người bản xứ" thể hiện rõ bộ mặt của bọn quan cai trị đối với người dân thuộc địa.
II. Thân bài:
Chứng minh thái độ của các quan cai trị đối với người dân bản địa:
- Trước năm 1914, người dân thuộc địa bị coi là "Những tên da đen bẩn thỉu", bị gọi bằng cái tên "An-nam-mit" bẩn thỉu. An-nam-mit là cái tên chúng gọi người Việt Nam một cách khinh miệt, khi đó họ chỉ là những người nô lệ cho tầng lớp thống trị lúc bấy giờ. Bọn người cai trị luôn cho rằng tộc người da trắng là tộc người cao quý vì vậy chúng cho tất cả những tộc người khác là thấp hèn và tạo ra một khoảng cách về phân biệt đối xử. Người dân thuộc địa "giỏi lắm cũng chỉ biết kéo xe tay và ăn đòn của các quan cai trị nhà ta". Giọng mỉa mai, đả kích sâu cay cho thấy bản chất dã man tàn ác của thực dân Pháp đô hộ lên đất nước, biến những người dân thuộc địa thành nô lệ, xúc vật.
- Khi chiến tranh "vui tươi" xảy ra, chữ "vui tươi" mà Nguyễn Ái Quốc sử dụng đầy sự cham biếm cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất, các nước đế quốc tranh giành quyền lợi, hãy xem họ đối xử như thế nào với người dân? Số phận của họ được thay đổi đến mức không ngờ. Họ được đề cao, trọng vọng, được các quan phụ mẫu, quan toàn quyền lớn bé coi là "Con yêu", "bạn hiền", thậm chí họ còn được đề bạt lên chức danh "chiến sĩ bảo vệ công lí và tự do". Đáng ra với chức danh ấy, họ phải được đối xử giống như kiểu "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa" nhưng thực chất cuộc sống của họ không những không được nâng cao mà ngược lại. "Hữu danh vô thực", họ chỉ được cái chức danh mà bọn chúng đặt cho, ngoài ra chẳng có quyền lợi gì hết.
=> Để đạt được tham vọng của mình, bọn quan cai trị không từ thủ đoạn bỉ ổi, tìm cách tâng bốc, đề giá trị của người dân để biến họ trở thành tay sai, trở thành vật hi sinh cho những quyền lực và lợi ích của chúng.
III. Kết bài:
=> Với giọng mỉa mai, đả kích, ngòi bút của Nguyẽn Ái Quốc vạch trần bộ mặt giả dối cũng như bản chất tàn ác của bọn quan lại luôn coi mình là "phụ mẫu".
- Phần I đã góp phần tạo ra 1 tiếng nói đanh thép vào bản cáo trạng chung về tội ác của thực dân Pháp.

Xem nhiều