Lập dàn ý kể về một chuyện vui giờ sinh hoạt lớp lớp 6

Lập dàn ý kể về một chuyện vui giờ sinh hoạt lớp lớp 6

Dàn ý 1

I.Mở bài

    Giới thiệu câu chuyện định kể

Cuộc sống sinh hoạt bình dị là thế nhưng luôn để lại cho mỗi người những câu chuyện vui khó quên. Với tôi, kỉ niệm mà tôi không thể nào quên là chuyện về tính nhát gan. Dù đã xảy ra cách đây khá lâu nhưng đến giờ tôi vẫn còn nhớ câu chuyện như in.

II.Thân bài

a. Hoàn cảnh xảy ra sự việc

    Câu chuyện xảy ra năm tôi học lớp bốn.

    Đó là một buổi tối ngày hè, tôi đag cùng các bạn chơi thì được mẹ nhờ đi mua chai nước tương.

    Ngõ nhà tôi hồi ấy chưa được lắp những cột đèn đường nên những ngách nhỏ trong ngõ cứ tối thui như hũ nút.

    Hồi nhỏ ai cũng mong mình mạnh mẽ hơn bất cứ đứa bạn nào nên tôi cũng chẳng dám thừa nhận tính nhát gan của mình. Cứ có việc phải đi đường tối, dù sợ muốn mất mật nhưng tôi lúc nào cũng xung phong dẫn đường.

    Đúng là “đi đêm lắm có ngày gặp ma”, hôm nay tôi đã gặp “ma” thật.

b. Diễn biến sự việc

    Thuận lợi đi đến cửa hàng tạp hóa đầu ngõ, tôi lại phải một lần trải qua nỗi sợ ma của con đường tối để về nhà.

    Dọc đường đi, tôi không dám ngẩng đầu lên để nhìn về phía trước mà chỉ cắm đầu cắm cổ đi về nhà, chẳng ngó ngàng gì đến xung quanh.

    Đang đi, bỗng đằng sau lưng vang lên tiếng bước chân của ai đó. Lạ một điều là tôi đi nhanh thì tiếng bước chân ấy cũng dồn dập, tôi đi chậm lại chút thì tiếng đằng sau cũng thưa dần. Có lúc tôi đánh bạo dừng lại một chút thì tiếc bước chân ấy cũng dừng lại.

    Trong đầu tôi lúc làm xong mấy phép thử ấy loạn thành một đoàn, đủ loại suy đoán về trộm, bắt cóc tống tiền nhưng mạnh mẽ hơn cả là ý nghĩ: thôi xong rồi, bị ma theo về nhà rồi.

    Tôi sợ muốn mất mật, nước mắt lưng tròng sắp khóc đến nơi thì lại bị “cái gì đó sau lưng” hù dọa.

    Không biết từ bao giờ nó đã áp sát lưng tôi, đặt một bàn tay lên vai tôi, lại khẽ thì thầm gọi: “ An à, đi đâu đấy ?”. Giọng nói ấy không rõ ràng mà lại hơi khàn khàn, nghe đúng như tiếng trong phim kinh dị.

    Lúc đấy, tôi quên cả khóc, hét ầm trời lên, đôi chân cũng khởi động như mô tơ xe máy phi thẳng về nhà. Vừa chạy, tôi vừa hét lên: “ Cứu tôi, có ma !!” làm con đường vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt lạ thường.

    Tôi nhỏ người nhưng có được đôi chân nhanh nhẹn, “con ma” kia chắc không đuổi kịp tôi, lèo một cái tôi đã về đến nơi.

    Chạy đến nhà thì tôi gặp lũ bạn đang đứng đợi tôi về. Chợt nghĩ chúng nó mà biết chuyện này thì tôi chả biết giấu mình đi đâu cho hết xấu hổ, tôi giả vờ như chẳng có gì xảy ra.

    Thế nhưng tôi cũng chằng giấu được, chúng nó biết tường tận sự việc như được chứng kiến vậy. Tụi nó xúm vào trêu tôi làm tôi ngượng chín mặt. Rồi tôi cũng kể lại sự việc, chúng nó lại không sợ chứ, cứ cười tôi nhát gan mãi thôi.

    Đến khi tôi hết ngượng, chợt tôi nhận ra lũ bạn lại thiếu đi mất một đứa. Lại là sau lưng vang lên tiếng bước chân, tôi thấy đứa bạn thiếu mất ấy đang từ nghách tôi quay trở lại.

    Đến giờ thì tôi đã hiểu toàn bộ sự việc, thì ra chúng nó liên minh với nhau trêu tôi. Lúc ấy tôi chỉ biết cười chính mình, ngồi xổm xuống đất giấu mặt vào hai bàn tay trong tiếng cười không ngớt của bạn bè.

III.Kết bài

    Nêu cảm nghĩ về sự việc

Đây là một kỉ niệm khó quên của tôi mỗi khi nhớ lại quá khứ thuở nhỏ. Nó đã làm nên tuổi thơ tràn ngập tiếng cười, giúp tôi có những phút vui vẻ bên bạn bè, là những khoảnh khắc mà tôi nâng niu nhất dù đã mãi xa.

Dàn ý 2

I/ Mở bài

     Giới thiệu về chuyện vui sinh hoạt

Nhân dịp Tết thiếu nhi, khu phố có tổ chức cho bọn trẻ con chúng em buổi tối trung thu thật ý nghĩa. Cho đến bây giờ, mỗi lần nghĩ lại buổi tối hôm đó, hình ảnh chiếc đèn lồng cùng lời hát : “ Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh...” vẫn vang vọng trong tâm trí em.

II/ Thân bài

1. Miêu tả qua khung cảnh buổi tối đêm trung thu

    Đó là đêm rằm, trăng vào lúc tròn nhất, to nhất, đẹp nhất. Bọn trẻ con chúng em chỉ tay lên trời thi nhau kiếm tìm chị hằng nga, chú cuội.

    Các bác trong khu phố đã dựng rạp và trang trí cho chúng em một sân khấu thật hoành tráng để biểu diễn văn nghệ.

    Phía dưới là chiếc bàn dài với đầy đủ những thức quà đặc trưng của tết trung thu.

    Đó là hình chú cún xin xắn được tạo nên từ những tép bưởi. Hoa quả đủ loại đã được gọt sẵn và cắt thành miếng nhỏ. Bánh nướng, bánh dẻo- món khoái khẩu của bọn trẻ được bày biện ra những chiếc đĩa có hoa văn độc đáo.

2. Hoạt động của con người

    Vì là tết thiếu nhi nên bọn em thích thú lắm.

    Trên tay đứa nào cũng cầm một chiếc đèn lồng. Đứa thì thích cái đèn ông sao năm cánh truyền thống, đứa thì đung đưa cái đèn lồng hình con cá chép sáng trưng. Đèn lồng hình búp bê, siêu nhân cũng rực rỡ trong đêm tối.

    Chúng em nô đùa, nắm tay nhau thành vòng tròn, vừa chạy quanh vừa hát vang bài: “Chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi màu...”. Tiếng nói cười rộn rã vang vọng khắp nơi.

    Đang chơi vui vẻ thì bọn trẻ bỗng reo lên sung sướng. Thì ra đoàn múa lân do khu phố thuê đã đến.

    Hai con kì lân đỏ và vàng vờn nhau uốn lượn uyển chuyển khéo léo một cách nghệ thuật. Bên cạnh những chú lân là hai ông địa vừa đi vừa quạt trông đến là hài. Truyền thuyết kể vào thuở khai thiên lập địa, Lân là một con thú rất hung dữ, chuyên ăn thịt người và năm nào cũng xuất hiện phá phách vào mỗi dịp tết Trung Thu. Ông Địa lấy cỏ linh chi cho nó ăn và thu phục được nó, biến nó thành con thú hiền lành không còn quậy phá dân lành và chỉ biết ăn thực vật.

    Tiết mục múa lân khiến ai cũng thích thú, tiếng hò reo của mọi người còn vang vọng mãi tới đi đoàn múa lân đi khuất.

    Tiếp đến là phần hấp dẫn nhất, phần biểu diễn văn nghệ của bọn em. Tí sún mới năm tuổi giơ tay xung phong: “ Em hát trước, các anh các chị cho em hát trước”. Nó hát với chất giọng ngọng líu ngọng lô nghe đến là buồn cười.

    Sau đó là phần tấu hài của cặp anh em sinh đôi Tít và Mít. Một đứa đóng vai chú cuội, một đứa vào vai hằng nga khiến cho mọi người có những tràng cười nắc nẻ.

    Rồi đến Bông “điệu” thử tài với điệu múa Ấn Độ đặc sắc kết thúc đêm trung thu trong sự nuối tiếc của tất cả mọi người.

III/ Kết bài

    Nêu cảm nghĩ về đêm trung thu

Đêm trung thu đầy ý nghĩa đã giúp bọn trẻ chúng em có cơ hội được quây quần bên nhau để vui vẻ nô đùa và được sống trong khoẳng khắc tuổi thơ đẹp đẽ. Em mong đến trung thu năm sau để chúng em có thể vui đùa như thế này nữa.

Dàn ý 3

I. Mở bài: giới thiệu về một chuyện vui sinh hoạt lớp

Ví dụ:

Trong quãng đời học sinh, chúng ta ai cũng có những kỉ niệm vui và đáng nhớ. Đối với tôi, mỗi ngày đi học là mỗi ngày tôi cảm thấy vui vẻ và cảm xúc nhất. những giờ học hay những giờ giải lao đều là những kỉ niệm đẹp. Nhưng có một kỉ niệm tôi không thể quên là một kỉ niệm vào giờ sinh hoạt.

II. Thân bài: kể về một kỉ niệm vui sinh hoạt

1. Kể bao quát về giờ sinh hoạt

    Giờ sinh hoạt diễn ra tiết cuối cùng của ngày thứ 7

    Giờ sinh hoạt gồm cô chủ nhiệm và toàn thể học sinh

    Giờ sinh hoạt là tổng kết học tập một tuần và nêu phương hướng và mục tiêu tuần tới.

2. Kể về kỉ niệm vui trong giờ sinh hoạt

    Lớp đang sinh hoạt bình thường

    Cô giáo nhận xét lớp trong tuần qua

    Các tổi trưởng báo cáo tình hình lớp

    Đến lớp trưởng nhận xét lớp thì bỗng ở cuối lớp có một tiếng cười rất lớn của Hùng

    Cả lớp quay lại nhìn Hùng

    Hùng cười mà không biết gì, bạn ấy đang xem phim nhưng đeo phone

    Bỗng cả lớp kêu “ Hùng….Hùng” mà bạn ấy không nghe

    Cô giáo chủ nhiệm bước đến thì Hùng mưới nhận ra mình sai

    Cô phạt Hùng dọn vệ sinh một tuần

    Cả lớp cứ cứ cười khúc khích và chọc Hùng

    Hùng cười ngượng cho qua

III. Kêt bài: nêu cảm nghĩ của em vè kỉ niệm vui trong giờ sinh hoạt

Ví dụ:

Đây là một kỉ niệm mà em không bao giờ quên trong quãng thời gian học sinh của em.

Xem nhiều